Hạnh Phúc Gia Đình

Con chim nay đã biết mỏi!

Con dao găm vèo qua mang tai đâm thẳng vào đống rau muống trước mặt nhưng may mắn là nó không sao. Mọi người túm tụm vào khuyên ngăn cũng chẳng phải họ quan tâm gì đến nó mà không muốn chuyện lớn xảy ra bởi họ còn phải mưu sinh.
24 tuổi nó mồ côi từ nhỏ sống với một bà dì Tư nay tuổi đã lớn nên chủ yếu cũng nhờ nó đem tiền về nuôi. Người ta nói bà cưu mang nó từ nhỏ nên nói nó ráng mà phụng dưỡng đến khi bà qua đời để báo đáp công ơn đó. Nó nghe thì biết vậy nên cũng không bàn gì mà ráng kiếm tiền nuôi bà.
Không nghề ngỗng gì ra trò, cả cái chợ đầu mối này ai mà không biết đến nó nên riết cũng lờn mặt. Nó khác gì một Xuân tóc đỏ của Vũ Trọng Phụng tái sinh bởi cái tính cóc cần đời, sống đến đâu hay đến đó, chẳng yêu chẳng ghét gì ai. Ngày ai mướn gì làm nấy từ khuân vác lên hàng hay theo xe làm lơ đi giao mấy chợ khác khắp thành phố. Nhiều khi nằm nghỉ mệt nó không tưởng tượng nỗi liệu người khác có còn xem nó là con người nữa không, ăn quán ngủ đình xem chợ là nhà khi thì ổ bánh mì hay tô hủ tiếu gõ coi như xong bữa nên không hề biết trên đời này còn có bữa cơm gia đình.
Mấy tay giang hồ thấy nhiều người lại can nên cũng tản ra sau mấy tiếng chửi thề hăm dọa nói nó đừng có nghĩ tới chuyện cướp khách cướp chén cơm người khác. Nó lồm cồm bò dậy, tay chân thêm vài vết sướt da rươm rướm máu. Nó thây kệ. Quen rồi. Quay mặt lại nó thấy người ta đang xúm lại chỗ đằng kia xì xào cái gì nghe không rõ nên tiến lại gần. Một ông chú đang đỡ tay cô gái mù mà hình như nó chưa từng gặp ở cái chợ này. Lại thây kệ nó bước đi không quên bỏ lại đằng sau cái nhìn hiếu kỳ của người qua kẻ lại.
Sáng hôm sau mới đến chợ là y như rằng cái giọng con mẹ Sáu mập chủ một vựa nông sản cứ oang oang “Cái thằng quỷ đó cứ hở chút là chém chém giết giết. Ừ mà nó chết cũng chẳng có con mẹ gì, đách ai quan tâm chỉ khổ cho con nhỏ đã nghèo còn mắc cái eo. Quân khốn nạn.” Chắc bả đang nói tới con nhỏ mù hôm qua, nó nghĩ vậy trong khi không quên nhanh tay đỡ hàng chất lên xe tải.

Nó lách mình cuốc bộ vào con hẻm nhỏ chỉ vửa đủ một chiếc xe máy cỡ 15 phút mới đến nơi. Nó không bước vào mà chỉ đứng nhìn từ xa, căn phòng trọ chỉ vừa đủ trãi một chiếc chiếu ngổn ngang nào mền gói và nồi niêu xoong chảo. Một bà già đang lom khom như là đang thay băng vết thương cho cô gái trong vụ xô xát nó gây ra lần trước. Lặng lẽ bước ra nhưng tự dưng trong lòng có cái gì đó khó tả lắm mà nó không định hình được là gì chỉ biết cái cảm giác này lần đầu tiên trong đời nó cảm được.
Nó đâu tử tế gì mà vào thăm nhà người ta. Một lần thằng làm chung nó tâm sự “Con nhỏ tội lắm, bị mù từ nhỏ mà phải khăn gói vào đây với bà già để mưu sinh. Tao với mày khỏe như trâu đây mà làm còn bữa đực bữa cái thì nói gì đến hai mẹ con. Mỗi ngày nó ra chợ bán rau muống do bà mẹ mang ra kiếm đâu khoảng 50k hơn gì đó để lo gạo muối. Cái phòng hai mẹ con ở là do người ta thương cho tá túc chứ tiền đâu ra mà trả. Nhiều lần tao thấy tội lắm, không thấy đường nên bán buôn sao được nên người ta đưa nhiêu thì lấy chứ biết nó mấy đồng. Phải chi thân tao đỡ khổ cũng nhín chút đỉnh cho họ đỡ tủi thân. Đằng này …” Sau câu nói bỏ lửng mắt nó thấy cay cay, đêm về tay vắt ngang trán nghĩ ngợi lung tung không sao chợp mắt dẫu đã rả rời kiệt sức. Tự dưng nó thấy mình chỉ nghèo thôi chứ không khổ, ai kia mới khổ. À mà không, là quá khổ! Tự dưng nó lại thấy thương một kiếp người, cơ cực một mảnh đời, sống vậy chết còn sướng hơn. Tự dưng nó thấy cuộc sống này tạm bợ và phù du quá, người thì quá nhiều thứ đeo mang, người muốn đeo mang thì chả có. Tự dưng … mà sao tối nay nó lại có quá nhiều tự dưng? Nó thiếp đi lúc nào không biết.
“Sao tao thấy dạo này mày ra vô hẻm đó nhiều quá vậy?” ông Tư hàng xóm ra vẻ tò mò. “À mà tui chỉ vô đó vay chút tiền thôi chứ có làm gì đâu” nó ngập ngừng nói mà như đi rình trộm. Dạo gần đây ai cũng nó thay tính đổi nết, ra vô biết hỏi han này nọ lắm khi lại cười tủm tỉm một mình. Nó cũng thấy mình có gì đó khác khác mọi khi, nó cũng chẳng biết là chi mà hình như nó bắt đầu biết học cách quan tâm người khác hơn thì phải.

Rồi bẵng một thời gian người ta không thấy nó ra chợ nữa. Người nọ truyền người kia chắc nó bị người ta chém rồi chết cái xó xỉnh nào không chừng. Thằng làm chung cũng thấy lạ nên có vào hỏi bà dì Tư coi sao thì chỉ biết nó một đêm nọ đem về số tiền kha khá rồi dặn dò bà ráng giữ gìn sức khỏe thi thoảng nó sẽ về thăm. Lạ hơn ở chỗ hai mẹ con cô gái mù cũng dọn đi từ lúc nào.
Có một người trái tim đang dần ấm lại, biết sẻ chia nhiều hơn nên cảm xúc cũng từ đó mà trỗi dậy. Nhân gian vốn hữu tình nên cũng đừng nói trái tim ai là sỏi đá hay chỉ sống cho hết một kiếp người, sống chi cho chật chỗ. Đời phiêu bạt thì cũng cần lắm một chốn nương thân, cũng không hẳn phải là nhà bởi đơn giản một chốn bình yên nơi con tim vốn đã nguội lạnh thế là quá đủ. Rồi từ đây con chim nhỏ bé kia cứ hay nghĩ mình không có chân nên không cần tìm chổ đậu đến lúc đã chồn chân mỏi gối nên thấy thiếu lắm một chiếc tổ nhỏ xinh để rúc vào những đêm trời trở gió.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *