Tản Mạn Tình Yêu

Narcissus – Một đời chàng dõi bóng ai?

Một bên ngầm ngấm than phiền
Một bên theo đuổi hão huyền uổng công
Một bên trăng rọi bên sông
Một bên hoa nở bóng lồng trong gương
(Tào Tuyết Cần)

Đâu đó những dãi đất hoang sơ vùng Dartmoor hay New Forest (Anh) một màu vàng rực rỡ những khóm hoa thủy tiên nói cho ai biết một mùa xuân nữa lại về.

Một loài hoa kiều diễm cứ như ôm hết thảy nét đẹp mà thiên nhiên ban tặng về mình. Rễ hoa trắng tinh khôi, lá thon dài xanh mướt, mịn màng mọc thẳng. Sáu cánh hoa trắng ngần như tuyết phủ điểm xuyến một vòng đỏ thẫm quanh viền với hương thơm rất dịu. Nhụy hoa vàng rực ngát hương bay tựa hồ chiếc ly nhỏ như để chứa đựng những giọt nước mắt tang thương và bất hạnh mà chàng Narcissus khóc than cho chính cuộc đời mình.

Là con trai của thần sông Cephissus và nữ thần Liriope, Narcissus có một vẻ đẹp vượt xa tất cả các vị Thần của Hy Lạp. Nữ thần Liriope vì lo sợ vẻ đẹp ấy sẽ làm hại con trai mình, nên đã sai người giấu đi tất cả gương soi trong nhà. Cuộc đời chàng cứ thế mà yên bình, lặng lẽ nhưng chỉ tiếc chàng không hề hay biết gì về khuôn mặt hoàn hảo của mình.

Vẻ đẹp kia đã khiến nữ thần Echo thầm thương trộm nhớ. Nhưng mãi mãi Echo chỉ có thể yêu Narcissus trong vô vọng bởi chàng luôn tỏ ra lạnh lùng lãnh đạm, thề không bao giờ đáp lại tấm chân tình của nàng khiến thân thể cứ hao mòn, tiều tụy. Sự thờ ơ của chàng đã khiến các nữ thần sông núi vô cùng căm giận và nguyền rủa:
“Này chàng Narcissus kiêu ngạo, chúng ta nguyền cho chàng cuối cùng cũng sẽ yêu và mắc bệnh tương tư như nàng Echo, nhưng mà cái người được chàng yêu cũng sẽ không đáp lại tình yêu của chàng!”
Đến cả Nữ thần tình yêu và sắc đẹp cũng không hài lòng với thói kiêu ngạo đó bởi có kẻ được yêu mà không đáp lại tình yêu – thứ tình cảm thiêng liêng mà chỉ có con người mới có diễm phúc được ban tặng. Chàng phải chịu trừng phạt!

Một ngày lang thang trong rừng, đến bên một hồ nước trong vắt soi tỏ mọi vật xung quanh như một tấm gương. Vẻ đẹp của chàng dưới nước, quá hoàn hảo đến nỗi Narcissus không thể yêu ai khác ngoài hình ảnh phản chiếu của chính mình. Narcissus cúi mặt xuống nước nhưng trong thoát chốc khuôn mặt khả ái kia đã tan ra thành từng gợn sóng nhỏ. Narcissus buồn bã, tuyệt vọng không ngừng tự hỏi phải chăng người ấy cũng đang chạy trốn chàng? Khi các con sóng kia dịu lại, gương mặt đẹp đẽ ấy hiện ra và chàng say sưa, chìm đắm. Tất cả chỉ là hư ảo!

Ngày quên ăn, đêm quên ngủ nên sức cùng lực kiệt nhưng mắt vẫn không rời cái bóng của mình dưới mặt hồ trong vắt cứ thoắt ẩn thoắt hiện. Nước mắt chàng rơi xuống – chàng đã khóc – thành những vòng tròn lăn tăn mãi không ngớt.
Narcissus ngã gục và trút hơi thở cuối cùng bên bờ hồ lạnh lẽo. Đâu đó tiếng vọng của Nữ thần Echo buồn da diết như tiếc thương một số phận chỉ biết yêu mình. Chỗ chàng chết đi mọc lên một loài hoa trắng rất thơm – Hoa thủy tiên mà người đời thường gọi.


Hoa thủy tiên là một câu chuyện tình buồn man mác nhưng chắc chắn không phải là hình mẫu để con người noi theo. Tất cả nét đẹp nhân gian rồi sẽ trở thành bi kịch khi nét đẹp kia cứ giữ mãi cho riêng mình, chỉ quan tâm và yêu thương đến mình mà quên đi những cảm tình mà người khác mang đến để rồi cứ mãi hoài nghi, kiếm tìm trong tuyệt vọng.
Hoa thủy tiên kiêu sa đài các nhưng trời cứ trêu ngươi không một lần ngước mặt nhìn đời, cứ cúi xuống lạnh lùng và xót xa. Oscar Wilde đã viết tiếp câu chuyện về chàng Narcissus như một lời nhắn nhủ cho tất cả chúng ta khi nói về sắc đẹp trời ban cho một người mà họ lại quên mất đi cái tình người trong đó:
Cái đẹp chỉ có ý nghĩa khi nó giúp cho Người chứ không phải cho Ta tỏa sáng – Oscar Wilde

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *