Tản Mạn Tình Yêu

Hương tình Bến Tre

Mấy bận về quê là mấy lần tôi đứng trên cầu Rạch Miễu khi trời chiều tắt nắng để đứng ngắm dòng sông, nhìn mấy tàu dừa ngả ngọn. Nếu được một lần sao bạn không thử như tôi đứng nhìn từ trên cao, để gió thổi tóc bay, để hoài niệm về những chuyến phà ngày mấy lượt ngược xuôi mà lòng mát rượi những bóng dừa xa tít tấp.

Tôi không dám mơ mình đi khắp thế gian mà chỉ ước một ngày được đi tận cùng nơi mình sinh ra – Giồng Trôm tôi đó rồi đến những Ba Tri, Thạnh Phú, Mỏ Cày hay về thành phố mới Bến Tre để một lần cảm hết cái tình đất, tình người để nghe lòng ấm lại.
Nhớ cái nắng tháng 2 chan chát mặt người, mùi khói đốt đồng làm mấy chú bọ hung bay lên từ đống phân bò còn cháy dở. Những cơn mưa nặng hạt cũng nhớ lấy người mà rả rít sáng chiều những ngày tháng 7 khi trời mù trời chưa kịp sáng. Nhớ những con đường lầy lội, mấy bàn chân bé xíu vội bước lên cho kịp giờ đến lớp khi hai bên đường nặng màn sương chưa rớt giọt hòa lẫn tiếng mấy con nhái bầu, ễnh ương nghe mà thấy thấm.

Nhớ lắm cánh đồng vàng trãi rộng chân mây, con nước đầu bờ lũ lượt tràn về mấy khi có cái máy xúc, máy cạp thì y như xóm làng vui như hội. Lúa trĩu đồng rồi lúa lại về khắp xóm, mấy hạt vàng ươm tăm tắp cả sân trước sân sau. Tối đến bên ánh đèn mà chén chú chén anh nâng ly cho một mùa gặt mới.

Mấy rặng trâm bầu không biết tự đâu đến và từ lúc nào như gắn chặt với đất và người nơi đây nên đâu đâu cũng thấy. Chúng rụng lá nhiều nên tuổi nhỏ quét mỏi cả tay. Tôi không biết chúng để làm gì nhưng hồi bé thấy ba đốn để làm chà cho mấy đám dưa leo, khổ qua. Ông nội nói tuổi chúng còn lớn hơn cả tôi ngày ấy, mấy ụ mối to bằng cả thân cây, mấy độ trưa hè tìm bắt mấy chú bọ sừng chơi mấy trò con nít. Nhắc lại sao thấy tuổi thơ ngày nào giờ xa quá.

Nghe nhiều rồi những bài hát về con người nơi đây nhưng thú thật tôi chưa một lần thấy thấm mãi cho đến khi vô tình bắt gặp Hương tình Bến Tre. Dường như chỉ có những con người sinh ra nơi đây mới thấu hết cái tình đời, tình người, mới thổ lộ hết cái sâu thẳm qua từng lời ca tiếng nhạc. Cô ca sĩ Cẩm Loan với chất giọng không thể ngọt hơn được nữa, như ru, như say đã cho tôi một lần nữa thêm yêu thêm quý cái hồn quê dung dị, hiền hòa. Lời bài hát – mà không phải là lời người mới đúng níu chân người lữ khách, thôi xin một lần bỏ chốn phong ba về lại nơi đây mát lạnh trái dừa xiêm, hớp một ngụm trà bên mấy miếng kẹo dừa ngòn ngọt mà tâm tình về những đời thường muôn nẻo.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *